Từ làng Đăng Lèn nhớ thôn Cẩm Phô có chuối trăm nải

Làng quê Tiên Phước yên ả, rủ bóng bóng tâm hồn bao người con xứ Quảng. Người dân chân chất làm những việc thường hằng trên ruộng đồng như ông cha họ đã như vậy nhiều trăm năm qua. Bước vào đương đại, ai đó gọi chuyện làm của họ là nông nghiệp hữu cơ. Thực tình họ chỉ “lấy đó làm đó” và vẫn chưa có bao bịch nào trên cánh đồng.
 
Bước trên đường làng, những hàng cau đón nắng lao xao thầm thỉ chuyện thôn xóm. Những cánh đồng cao thấp bao bọc bởi những khóm bìa rừng xanh sắc lá. Rừng – ruộng – ao – vườn – chuồng bày biện trước mắt như là nó của từ thuở nào.

 
Ven đường, bỗng có một buồng chuối dài trổ từ hơn đầu người đến gần chấm đất. Nải chuối nhỏ khít vây quanh lấy buồng.
Chị chủ nhà mời vào uống nước. Chùm hoa tỏi tim tím rũ bên chiếc bàn gỗ sờn trên sân gạch.
 
”- Mi mới về hử!?!
– Dọa, chị he…
– Bữa giờ lồm reng?
– Dọa, tộm…
– Núa boạn uống nước đi!”
Mòa làng sô vui quớ xốm loàng yên ửa trong hoa néng lô sô!!!